Chào mừng bạn đến wap đọc truyện tải game mobile hay nhất

Day lam tinh!
Em Hà My 17 tuổi làm tình với bạn trai
Tải miễn phí
Quay lén chị em từ trên xuống
Hiếp dâm một em teen 9x la hét điên cuồng
Tải miễn phí
hot girl lam tinh
Phim sex y tá xinh đẹp gợi tình
Tải miễn phí
» Trang chủ » Truyện Sex » Dâm nữ lê thị na

Dâm nữ lê thị na

Ngày: 27/11/2013
Đăng bởi: Ngô Quyên
4908 Lượt xem

Dâm nữ lê thị na

Tại sao hiếp dâm lại đi tù ? Riêng Na thấy bị hiếp dâm sướng chết mẹ. Thữ nghĩ xem, hiếp dâm có thể bị tù đến 15 năm tù. Ko phãi làm hao phí 15 năm tuổi trẻ ngừi ta hay sao ? Hiếp dâm trẻ em là giúp trẻ dậy thì, thế có gì là sai. Tại sao hiếp dâm là tội ác. Thật vô lý. Trong khi nhìu bạn nữ may mắn đc trai hiếp dâm thì bên xahara xeus có biết bao trinh nữ khô lồn chờ đc phá trinh. ỡ đông cali ko có ai hiếp dâm phải đụ vs 1 con cừu. Thì tại sao đc 1 ng đàn ông bằng xương thịt hiếp dâm thì cho là sai trái ? Theo Na, đc 1 ng đàn ông hiếp dâm là 1 điều may mắn trog cs cũa ng phụ nữ. Nếu Na là tổng thống Na sẻ ban hành quyền tự do hiếp và được hiếp vào hiếp pháp Việt Nam. Na suy nghĩ vậy hợp lý không …

( Trích theo lê thị na facebook )

Đây là hình ảnh của dâm nữ lê thị na…

945590 133981160135519 910688979 n Dâm nữ lê thị na

1378425 174907032709598 1211167167 n Dâm nữ lê thị na

993310 147490258784609 525075619 n Dâm nữ lê thị na

Hiền đi từ từ, chàng nghe rõ tiếng chân chậm chạp bước theo sau. Con đường từ đây về nhà chỉ còn l hơn vài chục thước. Chuyến xe bus cuối cùng của thành phố trong đêm thả chàng xuống trên con đường mù sương. Đêm nay trời San Francisco trở lạnh thực sự. Gió đêm như thẩm vào tận cùng xương thịt tê cóng.

Đi được một quãng, tiếng chân vẫn lẽo đẽo theo sau, đều đặn và âm thầm. Hiền có linh cảm nhưbước chân của một người đàn bà mệt mỏi đang lê lết trong đêm khuya giá buốt này. Chàng tò mò ngoái đầu lại nhìn. Cách chàng không bao xa, một thiếu nữ trấng muốt nổi bật trong đêm đen làm chàng giật mình. Bộ ngực căng tròn lồ lộ của cô ta gần như bật tung ra khỏi tà áo. Tự nhiên người chàng nóng lên.

Hiền nghĩ tới những cô gái đứng đường đón khách trên con phố này nên chàng đl chậm lại. Vợ Hiền đã về Việt Nam thăm nhà hơn tháng nay, nên mới nhìn thấy phần da thịt nõn nà kia đã làm cho Hiền thèm khát ngay. Hồi tối tới giờ, chàng đã lân la tới mấy quán cà phê tìm hơi đàn bà, nhưng không đạt được những gì mình thèm khát: Không hiểu tại sao giờ này lại có một nàng đẹp như tiên thế kia
lang thang ở đây.

Chàng đứng lại có ý chờ, và cô nàng vẫn từ từ đi tới. Thời gian nhưkéo dài ra. Từng bước, từng bước chân thâu ngắn khoảng cách giữa chàng và thiếu nữ lại. Chỉ một lúc sau, ánh mắt trong xanh của người đẹp đã như cười tỏ tình gần sát bên Hiền, chàng mở lời:
- Trời lạnh quá, em có muốn hút thuốc không?
Cô gái lắc đầu, sua tay lia lịa, trả lời:
- Dạ… dạ… không đâu, em sợ mùi thuốc lá lắm.
Hiền vội vàng ném điếu thuốc đang hút dở xuống đường, lấy giầy đạp lên, nói:
- Ồ… anh xin lỗi.
Cô gái mỉm cười:
- Cám ơn anh, trời lạnh quá phải không?
- Dạ, trời lạnh quá.
Không để cho cô gái kịp nói gì, Hiền tiếp luôn:
- Nhà anh cũng gần đây thôi. Hôm nay lại chẳng có ai ở nhà, em có muốn ghé qua uống một ly cà phê cho ấm bụng không?
Cô gái cười thành tiếng:
- Anh không sợ vợ anh về bất tử à?
Hiền thực thà nói:
- Vợ anh về Việt Nam thăm cha mẹ, tuần tới mới trở lại.
Cô gái cười lớn hơn, nói:
- Nhân cơ hội này anh đem gái về nhà phải không?
Nhìn điệu bộ lẳng lơ của cô ta, Hiền mạnh bạo nắm lấy tay nàng, nói:
- Đàn ông mà em… Chắc em cũng biết nhiều rồi phải không?

Cô gái liếc Hiền một cái thực đĩ thõa, vòng tay ôm lấy cổ chàng vít xuống, bờ môi nàng tràn đầy, nóng bỏng. Thân thể Hiền run lên ngay từ giây phút đầu. Chàng ghì chặt lấy tấm thân nóng bỏng no tròn kia. Hai thân thể chập lại làm một thật khít khao. Bàn tay Hiền bạo dạn luồn qua làn vải mò xuống vùng da thịt ngút ngàn thần tiên ấy…

Bỗng Hiền giật mình, chàng vừa cảm thấy đau nhói ở cần cổ và hình như bờ môi của người đẹp không còn mơn trớn trên da thịt chàng nữa, mà là hàm răng sắc như dao, đang cắm sâu vào mạch máu chàng. Hiền vội vã đưa tay lên cổ, chàng thấy ngay một chất nước nhờn nhờ dính vô tay. Hiền sợ hãi thét lên:
- Trời ơi?.. Máu… máu… máu…

Chàng cố đẩy người con gái ỵêu tinh này ra, nhưng cô nàng vẫn bám chặt lấy chàng. Hiền cảm thấy từng giòng máu trong cơ thể chảy cuồn cuộn vô miệng nàng. Chàng cố ngóc đầu lên. Bỗng xa xa, một bóng đen từ từ lướt tới. Hình như một chàng thanh niên, anh ta bận một bộ đồ vét đen, tóc dài lượt thượt ngang vai. Hai mắt đổ ra tia nhìn đỏ rực như lửa. Mắt Hiền đã mờ đi, nhưng chàng cũng cố cất tiếng kêu:
- Cứu.. cứu. cứu tôi với.

Cô gái bỗng ngước lên nhìn. Nàng thấy chàng thanh niên nọ, vội vàng buông Hiền ra, chạy lướt trên mặt đất, biến mình trong màn sương dầy đặc. Miệng Hiền vẫn thều thào kêu cứu, chàng không còn đủ sức đứng vững được nữa, té xuống đất sõng soài. Chàng thanh niên nọ cúi xuống, một tay sờ lên cổ chàng, miệng lẩm bẩm:
- Cũng lại con quỉ cái này nữa…

Nói xong anh ta cúi xuống kéo Hiền lên. Chàng đã tưởng được cứu, nhưng ngay lúc ấy, Hiền lại thấy cần cổ mình tê đi, máu chẩy ra cuồn cuộn…

*
* *
Oanh cầm tờ báo, mắt nàng đập ngay vô hàng chữ in đậm nét ngay trên trang nhất:
LẠI MỘT THANH NIÊN NỮA BỊ CẮN CỔ HÚT MÁU CHẾT TRÊN HÈ PHỐ

Thật là khủng khiếp, không lý trong thời đại này lại có ma hút máu người như vậy thực hay sao. Oanh lướt mắt nhanh trên cột báo. Nàng mỉm cười thầm phục Tuân, anh chàng đồng nghiệp phụ trách mục tin tức giàu tưởng tượng này.

Bỏ tờ báo xuống. Oanh lững thững vô phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng. Nàng xoa nhè nhẹ hai bàn tay trên làn da mịn màng của mình. Những đường cong vun đầy ăm ắp lồ lộ làm nàng thích thú. Bộ ngực con gái vươn cao, đỉnh hồng chót vót đã làm ngẩn ngơ biết bao chàng trai có dịp gần gủi nàng. Oanh lại nghĩtới Tuân. Anh chàng tham lam tận mạng. Dù cho nghèo rớt mùng tơi, với cái lương phóng viên chết đói mà cũng làm bộ hào hoa mỗi khi đi chung với nàng.

Với Tuân, Oanh chẳng có ớnh ý gì. Nhưng anh chàng thực dễ thương và lại có ơn giới thiệu việc làm trong tờ báo này cho nàng. Hơn thế nữa, Tuân còn che dấu dĩ vãng không mấy tốt lành gì của Oanh, lại càng làm nàng dễ dãi với chàng hơn những chàng trai khác đang đeo đuổi nàng.

Cũng vì được Tuân dìu dắt mà đang là một cô gái bán quán cà phê trá hình. Oanh bỏ hẳn nghề bẩn thỉu đó, làm cho tờ báo ngày hôm nay. Mặc dù đồng lương anh chủ nhiệm trả cho nàng không bao nhiêu, nhưng tiền hoa hồng những cái quảng cáo nàng lấy được đã mang về cho nàng một đồng lương hơn hẳn các bạn đồng nghiệp khác.
Bỗng chuông điện thoại reo vang. Oanh với tay nhấc
ống nghe:
- A lô…
Cô Oanh phải không?
- Dạ. em đây anh chủ nhiệm.
Có tiếng cười trong máy, giọng nói của anh chàng chủ nhiệm thật hớn hở:
- Cô cũng nhớ giọng nói của tôi quá hả.
Oanh cười thực lẳng lơ:
- Giọng n6i ngọt như đường, ấm như ngồi trước lò sưởi mùa đông của anh như thế, làm sao đàn bà con gái tụi em quên cho được chứ.
- Thôi mà cô Oanh, cho tôi xin ba cái vụ đó đi.
Oanh cười khúc khích, nàng vẫn thích đùa thực bạo với anh chàng chủ nhiệm tré trung này.
- Thôi được tha cho anh đó. Anh gọi em có chuyện gì không?
- À! Có một cú điện thoại thực khó hiểu. Chắc phải nhờ tới cái tài của cô rồi.
- Anh muốn nói một thân chủ quảng cáo khó tính hả?
- Không biết có phải như vậy không. Nhưng ông ta nói cần gặp phóng viên của mình.
- Nhưng mà em có phải là phóng viên đâu.
- Nếu chỉ cần một phóng viên tới đó lấy tin tửc hoặc làm phóng sự thì đâu có phải nhờ tới cô.
Oanh hơi ngập ngừng, nàng lùa một tay xuống dưới, kẹp hai đùi lại:
- Vậy ông ta muốn gì hở anh?
- À cũng chẳng có gì khó khăn đâu. C6 lẽ đây là một thân chủ quảng cấo lập dị một chút. ông ta muốn mình viết về cuộc đời của ông ấy như một phóng sự dài, có trả tiền hẳn hòi, để quảng cáo cho cơ sở thương mại gì đó.
Oanh kêu lên:
- Trời ơi, em làm sao viết được một cái quảng cáo theo cái kiểu đó. Ông ấy cần một phóng viên thực sự đó anh. Sao anh không cử anh Tuân đi.
- Tuân vừa đi xuống miền Nam dự đám cưới em gái của nó rồi. Em đừng lo, em chỉ có việc tới đó, nói giá cả và thâu băng những lời anh chàng thân chủ này về, còn chuyện viết lách để Tuân về làm cũng được. Đặc biệt lã tiền hoa hồng vẫn là phần của em.

Oanh cười khúc khích. Nàng đứng dậy thực nhanh. Những hạt nước thi nhau chạy dài theo thân thể xuống dưới nghe như tiếng mưa rơi ào ào.
- Nếu thế em thay quần áo rồi sẽ tới tòa soạn liền bây giờ.
Có tiếng cười trong ống nghe. Giọng anh chàng chủ nhiệm nửa đùa nửa thiệt.
- Em mà mới tắm xong thì thế nào lấy cái quảng cáo này cũng thơm là cái chắc rồi.
Oanh cười lớn. .
- Đốt anh đi…

Nàng gác máy, đi nhanh ra phòng ngoài. Bộ ngực trần trụi nhẩy tưng tưng theo bước chân vội vã. Oanh hát nho nhỏ một bài tình ca và nghĩ thực nhanh tới những gì phải làm khi gặp người thân chủ kỳ dị sắp tới…

*
* *
Oanh lái xe lên đường đèotới địa chỉ thân chủ quảng cáo Nàng quẹo xe vô một con đường mòn, chỉ lọt cho một chíếc xe leo lên phía trên sườn núi. Khu này nổi tiếng chỉ cho những tay tỷ phú cưngụ. Cách xa hàng trăm thước mới có một căn nhà. Phải nói là những dinh thự nho nhỏ lọt trong rừng cây mới đúng.

Chỗ nàng tới là một căn nhà sơn trắng toát, nằm ẩn dưới những cây Redwood thẳng tắp, lớn hơn người ôm, cao chót vót. Ngửng đầu nhìn lên ngọn cây phải mỏi cổ. Oanh bấm chuông. Một người đàn bà ra mở cửa. Nàng hỏi:
- Thưa bà, đây có phải là nhà ông Lâm không ạ?
- Dạ, phải…
Oanh đưa tấm danh thiếp, nói:
- Tôi có hẹn với ông Lâm, xin bà vui lòng chuyển lời giúp.
Người đàn bà lễ phép, đứng qua một bên nói:
- Xin mời cô vô trong, chủ nhân tôi đang đợi cô trong phòng khách.
Oanh bước vô, theo người đàn bà đi dọc một hàng lang dài. Tới chiếc cừa lớn. Người đàn bà gõ cửa nói lớn:
- Thưa ông chủ, có nữ ký giả Thế-Oanh muốn gặp ông.
Một giọng nói thực trần và ấm vang lên:
- Xin mời vô.

Người đàn bà mở cửa, mời Oanh vô, rồi đóng cửa lại, lui ra. Oanh liếc nhanh căn phòng trang hoàng như nơi hội họp của các vị nguyên thủ quốc gia. Phía xa xa, bên cửa sổ nhìn xuống rừng cây, một người đàn ông cao lớn, tóc dài ngang vai, bận một bộ vét đen đứng quay lưng lại phía nàng, nhìn ra ngoài. Hình như trời bắt đầu mưa lâm râm.
Ông ta lên tiếng:
- Mời cô Thế Oanh ngồi.
Oanh hơi bực mình vì kiểu cách cao ngạo và lập dị của người đàn ông này. Nhưng nàng đã được anh chủ nhiệm chuẩn bị tinh thần sẵn, nên cố bình tĩnh, ngồi xuống chiếc ghế bành rộng như tấm thảm, trả lời:
- Xin cám ơn ông.
- Tôi mời cô tới đây là để nhờ cô đăng cho một cái quảng cáo…
- Dạ…
- Một cái quảng cáo khác hẳn với những cái quảng cáo thường ngày cô vẫn làm.
Oanh cười thầm trong bụng, nhưng nàng vẫn lễ phép nói:
- Dạ, xin ông cho biết tôn ý. Chúng tôi sẽ hết sức cố gắng làm vừa lòng ông.
- Tốt. Cô mở máy thâu băng ra đi. Hãy ghi lại những gì tôi nói, về viết lại là được.
- Dạ, thưa ông, tôi đã sẵn sàng rồi. Nhưng ông có cần biết giá cả trước khi chúng ta làm việc không ạ?
- Chủ nhiệm của cô đã cho tôi biết rồi, và phần tôi không có gì phải thêm bớt cả. Tôi cũng giữ đúng yêu cầu của quí báo là không đả kích ai. Không nói tới chính trị, mà chỉ nói về chính bản thân tôi mà thôi. Quí báo cũng có quyền hoàn toàn sửa đổi lại lời văn của tôi, miễn là không phản lại ý nghĩa của câu chuyện là được.
Oanh mỉm cười, ấn nút thâu băng.
- Dạ, thưa ông, nếu thế xin ông bắt đầu cho. Chúng tôi không dám làm mất thì giờ của ông.

Người đàn ông từ từ quay lại. Oanh thấy hơi rờn rợn khi nhìn thấy da mặt ông ta trắng bạch và bóng lưỡng chẳng khác gì một bức tượng thạch cao. Nhưng thực trẻ, nàng đoán chỉ độ trên dưới ba mươi là cùng. Chỉ trừ cặp mắt sáng quắc và đỏ ao trông thực dễ sợ. Có lẽ nhìn thấy bộ dạng của Oanh, người đàn ông mỉm cười hỏi:
- Cô còn giữ ý định thâu băng, viết bài này không?
Dù run sợ trong lòng, nhưng Oanh vẫn phải cốtrấn tĩnh. Nàng muốn nói một vài lời ngổ ngáo nhưmọi ngày, nhưng cố gắng hết sức, Oanh chỉ có thể gật đầu nhè nhẹ, nói:
- Dạ… xin ông…
Người đàn ông từ từ tiến lại gần, ông ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện với nàng, nói:
- Cô đừng sợ, cứ bắt đầu thâu băng đi.
Oanh gật đầu, sửa lại chiếc máy thâu băng hướng về phía người đàn ông rồi im lặng chờ đợi. Thời gian như ngưng đọng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ để góc phòng nghe thực rõ. Ông ta từ từ lên tiếng:
- Ta đây chính là một Ma Cà Rồng chuyên hút máu người.
Tự nhiên Oanh thấy tức cười, mặc dù trong bụng nàng vẫn còn run sợ.
- Như vậy ông mời tôi tới để hút máu phải không?
Người đàn ông mỉm cười, nói:
- Cô hãy tin tôi đi, tôi không muốn làm hại cô đâu.
Tôi chờ đợi cơ hội này đã lâu. Nó quan trọng với tôi còn hơn những gì cô nghĩ.
Ngưng một lát, ông ta tiếp:
- Chúng ta bắt đầu câu chuyện nhé.
Oanh có cảm giác như người đàn ông trước mặt thực sự là một con Ma Cà Rồng, như lời ông ta nói. Nàng run run hỏi:
- Khi ông sanh ra đã là Ma Cà Rồng rồi hay sao?
- Không phải, khi ta biến thành Ma Cà Rồng là đã ba mươi tuổi rồi.

Hết

Truyện khác